Thần đồng Đỗ Nhật Nam ngày nào đã trúng tuyển ĐH danh tiếng

0
506

Trúng tuyển sớm vào trường ĐH danh tiếng Mỹ, học bổng 1,7 tỷ/năm, thần đồng được bố gửi tâm thư xúc động

Gần đây, thông tin “thần đồng” Đỗ Nhật Nam được nhận tuyển sớm từ trường đại học danh tiếng ở Mỹ đã khiến Việt một phen xôn xao. Tất nhiên đây là thông tin tích cực nên ai ai cũng cảm thấy vui lây và không tiếc lời chúc mừng cũng như là khen ngợi những nỗ lực của Nam suốt bao năm trên đất Mỹ cuối cùng cũng đã được đền đáp.

Được biết, trường đại học thần đồng Nhật Nam chọn theo học chính là Pomona University – ngôi trường hơn 130 tuổi, ở tiểu bang California, Mỹ. Cùng với Stanford University, California Institute of Technology…, Pomona được đánh giá là đại học tư thục phi lợi nhuận nổi tiếng thế giới. Chưa kể, tỉ lệ chấp thuận sinh viên của trường cũng rất thấp, vì thế thông tin Nhật Nam gửi hồ sơ vào trường, rồi ngay sau đó được nhận tuyển sớm trước 3 tháng đã khiến bố mẹ, người thân của “thần đồng” vỡ òa cảm xúc vì hạnh phúc.


Hòa cùng niềm vui của con trai và sự hạnh phúc của một bậc làm cha, làm mẹ, mới đây, bố của “thần đồng” Nhật Nam cũng đã có viết một bức tâm thư trên trang cá nhân Facebook để chúc mừng con mình. Bức thư dài, tràn đầy cảm xúc đã làm nhiều người đọc được xúc động.

“HOÀNG TỬ BÉ-O CỦA BỐ

Trong cuộc sống, đôi khi có những cuộc điện thoại mà mình coi như “định mệnh”. Đó là cuộc gọi của nhạc mẫu cách đây hơn 17 năm báo tin con trai mình đã ra đời khỏe mạnh, lành lặn và mình đã được làm CHA. Và gần đây là cuộc điện thoại của vợ báo tin: Con trai đã nhận được thư chấp thuận sớm của trường Đại học Pomona (top 6 trường Liberal Art College của Mỹ) với mức hỗ trợ tài chính cho bốn năm đại học 287.000 USD. Chu choa, và như thế, mình đã là bố của một tân sinh viên.


Ôi chao giá có thể bay được lên trong giây phút ấy. Nhưng mình chỉ đứng yên, điện thoại giữ chặt trong tay và nước mắt từ từ lăn. Bao nhiêu tháng ngày xa con là bấy nhiêu tháng ngày khắc khoải thương nhớ, mong chờ, ngóng đợi cho con chân cứng đá mềm lớn khôn lành lẽ. Và rồi giây phút khát khao ấy đã đến. Việc vào đại học sẽ là bước ngoặt đánh dấu sự TRƯỞNG THÀNH của con. Mình không vui sao được.

Mình hiểu, để đạt được điều đó trong môi trường cạnh tranh đầy khốc liệt không hề là việc đơn giản. Nhưng như một người nông dân cần mẫn gieo trồng trên thửa ruộng của mình, con cứ cặm cụi nỗ lực hết mình trên con đường mà con đã chọn từ ngày con quyết định du học Mỹ hơn 5 năm về trước.


Nam thương yêu của bố!

Cách đây đúng 20 năm, cũng ngày 15 tháng 12 năm 1998, bố nhận được tin trúng tuyển kì thi chọn chuyên gia đi thỉnh giảng ở . Và Nam biết không, người đầu tiên bố gọi để báo tin là mẹ con đấy (lúc ấy mẹ mới chỉ là “bạn gái” của bố thôi). Tròn hai mươi năm sau, vòng quay ấy lặp lại, con lại báo tin “đỗ đạt” cũng trong tháng 12 nhiệm màu như thế.

Bố tưởng tượng ra khuôn mặt phúng phính của con, nụ cười hiền hiền của con, cái điệu bộ lồ tồ lộc ngộc của con và chợt mỉm cười. Bao nhiêu năm nữa, bố tin con vẫn sẽ y nguyên như thế. Lộc ngộc tồ tề mà trái tim luôn ấm áp những thương yêu.


Nam ơi, bố mẹ đã nuôi con một cách đầy thành ý trong suốt những tháng năm qua. Giờ là lúc con được sải cánh tự bay trên đôi cánh của mình. Bố biết sẽ còn gian nan nhiều lắm. Đường đời không phải lúc nào cũng rải toàn hoa hồng. Sẽ có lúc con gặp gập ghềnh trắc trở, khi đó hãy nhớ bố mẹ luôn ở bên con. Để chờ đợi. Để ôm ấp. Để yêu thương con đến the thắt cả lòng.

Bố nhớ mùa Noel của một năm nào xa lắc, khi con còn bé tí teo, bố chở con đi ngắm phố phường mùa giáng sinh. Con nhất định kéo áo bố dừng lại mua bóng bay cho một người bán bóng dạo đứng co ro bên đường. Và bố đã dốc hết số tiền trong túi mua cho con cả chùm bóng. Con bảo: bố ơi, con không muốn nhìn thấy ai phải đói, phải khổ, phải buồn và phải vất vả như người bán bóng kia. Khi ấy bố chỉ mỉm cười và ôm con cùng chùm bóng bay lấp lánh sắc màu. Nhưng tim bố ngập tràn niềm vui.

Bao nhiêu năm qua, bố lặng lẽ quan sát sự trưởng thành của con từng chút từng chút một. Bố dõi theo con từ trí tuệ, tâm hồn đến trái tim con với phập phồng muôn nỗi yêu tin, với bồn chồn diết da lo lắng. Bố sợ việc xa nhà sớm quá sẽ làm con “Mỹ hơn”, xa rời với những giá trị truyền thống Việt Nam. Nhưng không, con vẫn là cậu bé năm nào với chùm bóng bay và mơ ước về một cỗ máy hạnh phúc cho tất cả mọi người.

Bố biết lắm Nam à, trong con lúc nào cũng ngùn ngụt vươn lên. Mỗi đợt chia tay bố mẹ vào nhập học, bố chỉ ôm con và căn dặn, con đừng mải học quá mà quên . Khi đó, con ôm chặt bố như để cho bố yên tâm, rằng bố ơi, con vẫn sẽ học hết mình và chơi hết sức, như bố thường mong muốn về con. Nam ơi, bố tin con sẽ thành nhân trước khi thành danh. Hơn hết thảy, bố mong con cứ nhỏ nhẹ, tinh tế trong yêu thương, sâu sắc ân cần với bố mẹ, với người thân và với tất cả mọi người.


Có những việc con làm, dẫu nhỏ bé khiêm nhường mà cứ làm ấm sực cả trái tim bố. Nên sau này, chẳng cần làm gì lớn lao đâu Nam, con sẽ thành nhân từ những điều khiêm cung, khiêm ái và vi diệu như thế. Chỉ cần có tâm hồn nhạy cảm, biết quan tâm đến người khác bằng sự ân cần, tinh tế là con đã có một cuộc sống đủ đầy theo nghĩa đẹp đẽ nhất của từ này rồi đó con trai bếu à.

Cuộc đời là chuỗi những lựa chọn. Có thể có những lựa chọn đúng đắn và có thể có những lựa chọn sai lầm. Nhưng không sao cả, con cứ mạnh dạn tin vào những gì con nghĩ, con làm… Nam nhớ nhé, mình cứ vui vẻ đón nhận mọi điều trong ánh nhìn tươi tắn, tràn đầy niềm vui, như con vẫn thường làm, dù đôi khi “bạn vẫn sẽ cô đơn khi ở giữa những người khác”. Nhưng bất kể khi nào và ở đâu, con vẫn luôn là một “HOÀNG TỬ BÉ-O” tốt bụng, dễ thương và đáng yêu vô ngần của bố.

Chúc mừng chàng tân sinh viên của Đại học Pomona – ngôi trường mà con yêu thương và mơ ước!”.

BÌNH LUẬN